Get Adobe Flash player

Tìm Kiếm

Đăng nhập

Thứ năm, 20 Tháng 6 2024 08:52

Bác ái câu like

Posted by 
Rate this item
(0 votes)
  BÁC ÁI CÂU LIKE

Tiếng Anh Like, tiếng Việt được hiểu là thích !

Từ lâu lâu lắm rồi, con người vẫn thích được người khác khen mình thế này thế kia.

Hôm nay, chúng ta thấy Chúa Gêsu nói rõ ràng không úp mở về chuyện làm việc bác ái hay bố thí.

Không có lằng nhằng : Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

Dù ai nào đó cho là ít chữ cũng hiểu được điều Chúa muốn nói về chuyện làm việc lành phúc đức.

Thế nhưng rồi trong thực tế cuộc sống, nói ra có vẻ đụng chạm nhưng cũng chịu vì lẽ chúng ta vẫn thấy đâu đó có cái kiểu bác ái phô trương, bác ái khoe mẽ hay là bác ái câu like.

Có thể ngại nói hay không dám nói nhưng cách bộc lộ nó cũng để cho người ta hiểu được tâm trạng.

Có một người bị té và bị trật chân. Thế là anh ta phải dùng đến xe lăn. Dòng trạng thái trên trang của anh đại loại là đã bao lần mua xe lăn cho người khác giờ đến mình mua xe lăn cho chính mình.

Đọc dòng trạng thái đó ít nhiều người ta cũng hiểu được anh muốn khoe rằng mình đã từng mua xe lăn cho người khác. Thế nhưng mà cái chữ từng đó nó làm cho người ta suy nghĩ. Từng đó là như thế nào ? Bao nhiêu chiếc trong 1 tháng, 1 năm hay chỉ là ...

Cũng thế, một người kia khoe với người nọ rằng người ấy hay giúp cho cha kia mỗi khi cha kia có chương trình từ thiện hay làm cái gì đó. Hỏi ra thì có giúp 1 lần để làm bàn thờ cho giáo dân. Ngoài ra thì không có chia sẻ hay giúp gì cả. Thế nhưng họ can đảm đi khoe với người kia rằng họ vẫn giúp cho cha. Đến khi điều tra ra thì cha nực cười vì lẽ cha không hề nhận gì và cha cũng chả kêu gọi chương trình gì.

May mà cha không kêu gọi gì mà người ta còn câu like với người khác bằng cái chuyện là cho cha cái này cái kia. Nghĩ cũng vui ! Giá như cho thật mà đi nói thì cha kia chịu tiếng cũng được. Đàng này không có mà bị tiếng như thế.

Và rồi, có người thì cho 1 nhưng khoe thật nhiều. Có người tự hao : “Năm nào con cũng đi từ thiện hết Cha. Năm nào cũng đi hết. Bữa nào con đi con ghé Cha nhé !”

Thật thế, đi là đi như thế nào ? Đi ké hay chủ xị ? Có phải mình đứng ra tổ chức hay không cùng với nhiều sự khác nữa. Ngang qua cung giọng đó là hiểu rằng người đó tự đánh bóng tên tuổi mình rằng thì là con hay đi từ thiện lắm Cha.

Cũng tốt thôi nếu thật sự hy sinh để đi từ thiện. Thế nhưng, có lẽ hay hơn là cũng chả cần khoe. Đến khi nào có điều kiện đến giúp xứ của Cha thì hẳn nói. Có người bỗng dưng biến mình thành con ma nhà họ hứa vì hứa thì dễ nhưng chả bao giờ thực hiện.

Có người thích khoe cũng như đánh bóng tên tuổi của mình và ngược lại. Có những người chẳng bao giờ họ nói gì cả và cứ thi thoảng có dịp thì họ lại trao quà cho người nghèo trong tâm thế âm thầm.

Chuyện này cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống vì lẽ tự do của mỗi người. Bản thân Chúa Giêsu, Chúa Giêsu không hề cấm đoán chuyện phô trương khoe mẽ. Chúa Giêsu cũng chẳng kết án chuyện khoe mẽ phô trương. Chúa chỉ nói là nững ai sống kiểu như thế thì đã được thưởng công rồi. Vậy thôi.

Bài học Kinh Thánh mãi mãi là bài học hay nhưng có khi người ta quên hay cố tình không chịu hiểu.

Có những Nhà Thờ, có những bàn thờ có những vật dụng này nọ khi dâng cúng người ta cũng khắc tên của người ta vào. Âu cũng là sở thích của người ta thôi.

Có những hàng ghế hay bàn thờ được khắc tên của người dâng cúng. Xem thì cười thôi chứ biết nói gì bởi lẽ như Chúa Giêsu, mình tôn trọng cung cách dâng cúng của họ.

Chắc có lẽ nhiều người không quên cung cách của bà góa với 2 đồng xu. Bà lặng lẽ nhẹ nhàng dâng cúng và không muốn ai thấy. Thế nhưng mà “thánh soi” ngày hôm ấy đã thấy. Chính vì thấy nên “thánh soi” khen ngợi công việc của bà ấy.

Bài học của bà góa với 2 đồng xu có lẽ là bài học của mỗi chúng ta. Tiếc thay là có người không thuộc hay là không muốn thuộc để rồi khi làm bất cứ việc gì đó cũng phải phô trương để cho người khác thấy mình đã làm điều này điều kia. Nhưng nên nhớ là người đó đã trả công rồi.

Con cái của Thiên Chúa thì lại khác. Con cái Thiên Chúa được mời gọi khi làm việc lành phúc đức thì tay trái không biết việc tay phải làm. 2 cái tay ở 2 bên con người và rất gần. Hình ảnh này là hình ảnh đẹp để nói cho con người biết rằng ngay chính bản thân người ấy cũng cần kín kẽ không phô trương.

Ngày hôm nay hơn bao giờ hết với sự phát triển của mạng xã hội để rồi người ta cứ khoe bất cứ lúc nào có thể để kiếm like và kiếm càng nhiều càng tốt : “Hay quá chị ơi ! Giỏi quá chị ơi ! Đẹp quá chị ơi ! Chị ơi Chị đẹp quá !”.

Ờ thì đẹp ! Nhưng cái đẹp ấy nó đâu có tồn tại mãi với thời gian hay cái đẹp ấy nhờ son phấn hay dao kéo. Con người cần cái đẹp nhưng tưởng nghĩ cần cái đẹp trong tâm hồn. Và có khi người ta cũng quên rằng có khi cái like là cái like thảo mai, cái like ủng hộ tinh thần. Mà khổ một nỗi là người ta lại thích tìm like và đếm like mới khổ.

Và rồi cái đẹp đó có mài ra tiền hay không hay chính cái người được khen đẹp ấy còng lưng ra để kiếm sống. Cái đẹp ấy rồi nó cũng tàn tạ với thời gian.

Nói qua nói lại cũng chả có ý gì hơn đó là tự nhắc nhở mình qua lời Chúa là nếu mình có làm từ thiện hay làm việc lành phúc đức thì nên chăng giấu càng kỹ càng tốt cũng như đừng có làm vì like. Mọi sự hãy làm như để Chúa biết thôi.

Cũng nhân đây xin chân thành cảm ơn những tấm lòng ẩn danh luôn đồng hành với những người bất hạnh. Cảm ơn cũng là phép lịch sự vì chính những người chia sẻ với kẻ mọn này luôn ý thức rằng chuyện mình làm thì Chúa biết.

Sẵn tiện cũng nói luôn là Cha không đưa hình Cha lên mạng để nhận được : “Cha đẹp lắm Cha ơi ! Cha đẹp quá Cha ơi !”. Già rồi ! Ngoài 50 rồi ! Tóc bạc da mồi và nhiều nếp nhăn rồi ! Cần là cần cái đẹp trong tâm hồn chứ không phải cái đẹp ngoài da nên chả cần phải khoe hình.

Cha sợ khen thảo mai và like thảo mai lắm ! Cái đẹp mà Cha tưởng nghĩ đó chính là cái đẹp trong tâm hồn. Thay vì đưa hình để nhận lời khen thì nhớ và cầu nguyện cho Cha để ngày mỗi ngày Cha đẹp trong tâm hồn và trở nên mục tử như lòng Chúa mong muốn thôi.

Lm. Anmai, CSsR

Read 42 times Last modified on Thứ sáu, 21 Tháng 6 2024 09:10